Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010
Thư vùng lũ
Chiều nay đến THCS Ngô Quyền ,Thúy đưa cho xem lá thư của emDương Thị Linh Đan,học sinh lớp 5A,trường Tiểu học Tượng Sơn,Thạch Hà,Hà Tĩnh.Thư bày tỏ tình cảm biết ơn với thầy cô giáo và các bạn học sinh trường Ngô Quyền đã sẻ chia,giúp đỡ với thầy trò trường Tượng Sơn,sau những ngày bão lũ.Thư mộc mạc"...chính chiếc áo em đang mặc trên người cũng là của một bạn nào đó gửi tặng".Chị Thư nói,có đến tận nơi mới thấu hiểu khó khăn của đồng đội và học sinh vùng sâu ,xa,trong túi còn bao nhiêu tiền,chị cũng dốc ra gửi lại hết.quà cứu trợ được nâng niu ,trân trọng.Tình người vẫn ấm áp,cho dù đây đó việc cứu trợ bị lợi dụng,bị buông lỏng.Mình vẫn thích cách cứu trợ trực tiếp.Thích cách các thầy cô giáo trường Ngô Quyền đã làm:sách vở,quần áo,tiền...hai xe đầy,trao trực tiếp.Thích cả cách các thầy cô gửi tặng những bộ áo dài,bộ com lê,gọi đùa là hàng "víp" để góp phần làm đẹp cho đồng nghiệp của mình.
Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010
Chúc mừng con trai
Hôm nay Nguyễn Công Thuỵ Khuê bảo vệ thành công luận văn Thạc sĩ Triết học với 9.2 điểm,sau gần ba tiếng trình bày ,phản biện.Chúc mừng con,cảm ơn Hằng vàPhượng Thư đã đem đến cho con niềm hạnh phúc của một gia đình nhỏ tràn đầy tình yêu thương.Em Khanh đang mải miết bên các cô Hoa hậu ở Tuần Châu ,nên không chụp ảnh cho con được.Khanh có tấm vé đêm CK-HHVN,mẹ bảo dành tặng Huyền.Bố mẹ sẽ lên Thái Nguyên vào cuối tuần,gặp các con và Phượng Thư ở nhà bà ngoại của bé.Cảm ơn bà ngọại PT rất nhiều vì đã hết lòng chăm lo cho con cháu.Kết quả của con hôm nay có được là có nhiều công của bà ngoại PT.Thế là nhà ta có hai thạcsĩ Triết học-và nhà mẹ Phụng cũng vậy.
Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010
Đầm sen

Khu đầm sau nhà bác Tế ngập nước quanh năm,bùn thục nhuyễn ngang người.Những hộ được chia để cày cấy muốn cho thuê lại trong 10 năm,với giá 1 triệu đồng-một sào(360m2).Bàn với Thành Hảo,mấy dì cháu chung nhau thuê 1 mẫu,thả sen.Chỉ cần dọn cỏ,ương sen,làm một cái chòi nhỏ giữa đầm.Sen lên,lá xanh,hoa đỏ,hoa trắng,cá tự nhiên bơi nhởn nhơ...Đắp cái hỏa lò,bỏ than củi để nướng cá vừa câu,hũ rượu để góc lều,niêu cơm nhỏ vần trên bếp.Một cái giỏ treo bên vách,để ai đến chơi,ăn cơm,nghỉ lại ,tự giác bỏ chút tiền còm vào đó...
Nếu không thế,tiền đâu mua rượu cho các vị?
Phượng.

Sau bài hát rồi anh lặng im-cái lặng im rực màu hoa đỏ-sau bài hát rồi em như thể-em của thời hoa đỏ ngày xưa...
Thơ bác Thanh Tùng vẫn hay như cách đây hơn ba mươi năm từng đọc.Cảm xúc thì lại khác.không bồi hồi đến mức muốn sẻ chia niềm xúc cảm với một ai đó.cũng không lãng đãng mơ màng...Chỉ ngoái nhìn những ngày tháng qua,không buồn,không vui.
Già thật rồi sao?
Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010
Lan man vơ vẩn.
Ngày âm u,không nắng không mưa.ai cũng kêu mỏi mệt.Đang hanh,sang nồm,lại hanh...gió đông rồi gió bấc.Qua một tháng vất vả vì công việc,dừng lại,thấy rã rời.cơ quan người về,người đi...Em Chín bảo mình may mắn vì không bị cuốn vào vòng xoáy của việc thay đổi công việc,của sự "lên-xuống".Ừ,đấy là sự lựa chọn cho cuộc sống mong mỏi sự bình an của mình.Làm tốt phần việc của mình ,chẳng báo công,không ganh tị...
Nhưng sao cứ thấy đất trời u ám.
Mọi người nhờ việc gì mình cũng cố làm hết sức trong khả năng.không được như ý,họ buông lời trách móc-chỉ thấy buồn cười-vì sự lầm tưởng mình có khả năng cao hơn thế.
Bao việc định làm mà chưa sắp xếp được thời gian:buồn cười vì sự tất bật của chính mình.
Và buồn cười hơn cả là người cứ buồn buồn khi trời u ám.
Lại nhớ bác Ma Văn Kháng có truyện ngắn:Thanh minh-trời trong sáng.có người phụ nữ sống với những niềm vui của mình-một cuộc sống mạnh mẽ,tràn đầy tình yêu thương.
Ba ngày nữa là Thanh minh.
Nhưng sao cứ thấy đất trời u ám.
Mọi người nhờ việc gì mình cũng cố làm hết sức trong khả năng.không được như ý,họ buông lời trách móc-chỉ thấy buồn cười-vì sự lầm tưởng mình có khả năng cao hơn thế.
Bao việc định làm mà chưa sắp xếp được thời gian:buồn cười vì sự tất bật của chính mình.
Và buồn cười hơn cả là người cứ buồn buồn khi trời u ám.
Lại nhớ bác Ma Văn Kháng có truyện ngắn:Thanh minh-trời trong sáng.có người phụ nữ sống với những niềm vui của mình-một cuộc sống mạnh mẽ,tràn đầy tình yêu thương.
Ba ngày nữa là Thanh minh.
Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010
Hoa đào
Lập xuân rồi nhưng trời nắng nóng,khiến quất ,đào héo rũ,úa tàn.Người trồng đào mất vụ Tết,người chơi đào cũng bứt rứt trong người,mua sớm thì mới 27,28 hoa đã nở,mua muộn thì vớ phải đào bị"cầm"-nụ cứ chúm chím,không chịu nở ,rồi quắt lại-mua thêm sự bực mình.
Nhà mình năm nay không mua đào.Mua một chậu đỗ quyên đỏ thắm.Hắn ông nội chiều cháu,cho cháu nhoai người,với tay đập vào hoa,hoa rung rinh,cánh rơi lả tả,ông cười,cháu cười,chỉ mụ bà nội là xót hoa.Và đỗ quyên vẫn không phải là đào.
Hôm nay đã là 13 tháng giêng.Qua mụ Huyền(Vũ),mụ có mấy cành đào dại cắm trong cái lọ nhỏ xíu.Đẹp không?Đẹp.Khoe mụ:góc vườn nhà tớ,cây đào chưa rụng hết lá,nở bông đầu tiên,đẹp sững sờ.Sao không vặt lá trước?Không ạ.Em để tự nhiên ạ.
Bác Thông Cào hoài niệm về vườn đào của Thày.Bác làm sao nhớ hết được về vườn đào nhà mình như em.Có năm cây đào(lọai ăn quả nhé-gọi là đào ta).Thày chăm đào từ lúc mới chỉ là mầm cây nhỏ xíu.Khi cây ra hoa lượt đầu,bói quả,sau khi thu hoạch mới tỉa bớt cành.Cây để mọc tự nhiên,không uốn vặn nên cành đào dáng đẹp,khoẻ khoắn.Lúc những nụ hoa bắt đầu lấp ló,Thày lấy vôi viết chữ to tướng lên tường:không xin cành đào.không cho cành đào.miễn xin đào.các cành cây cũng lủng lẳng,phấp phới các mảnh giấy có nội dung tương tự.Thế là năm cây đào cứ tự do khoe sắc dưới sự bảo vệ tuyệt đối của người tôn thờ vẻ đẹp tự nhiên,người có phẩm chất của một nghệ sĩ hơn là một người nông dân.Đẹp đến mức không nên miêu tả.Chỉ biết màu hoa đào tươi thắm là cả mùa Xuân rồi.
Đào đẹp suốt cả tháng giêng.Tết Đoan ngọ,quả đào đủ độ chín để "giết sâu bọ" .có lần,mình vặt trộm mấy quả mang cho mụ Tươi,cuộn trong tờ báo.chạy chéo qua sân,đào rơi,Thày gọi lại:đào rơi rồi con ơi.Bẽn lẽn,mình quay lại nhặt đào,mừng vì không bị mắng.
Khi chớm biết yêu,cứ hậm hực mãi vì mấy dòng chữ cấm xin đào của Thày,vì sĩ diện với bọn con trai.
Bao giờ không phải vất vả ngược xuôi vì những ràng buộc áo cơm,vì những lo lắng trong những mối quan hệ công việc,tình cảm...mình sẽ lại trồng năm cây đào,và treo biển"cấm xin đào".
Nhà mình năm nay không mua đào.Mua một chậu đỗ quyên đỏ thắm.Hắn ông nội chiều cháu,cho cháu nhoai người,với tay đập vào hoa,hoa rung rinh,cánh rơi lả tả,ông cười,cháu cười,chỉ mụ bà nội là xót hoa.Và đỗ quyên vẫn không phải là đào.
Hôm nay đã là 13 tháng giêng.Qua mụ Huyền(Vũ),mụ có mấy cành đào dại cắm trong cái lọ nhỏ xíu.Đẹp không?Đẹp.Khoe mụ:góc vườn nhà tớ,cây đào chưa rụng hết lá,nở bông đầu tiên,đẹp sững sờ.Sao không vặt lá trước?Không ạ.Em để tự nhiên ạ.
Bác Thông Cào hoài niệm về vườn đào của Thày.Bác làm sao nhớ hết được về vườn đào nhà mình như em.Có năm cây đào(lọai ăn quả nhé-gọi là đào ta).Thày chăm đào từ lúc mới chỉ là mầm cây nhỏ xíu.Khi cây ra hoa lượt đầu,bói quả,sau khi thu hoạch mới tỉa bớt cành.Cây để mọc tự nhiên,không uốn vặn nên cành đào dáng đẹp,khoẻ khoắn.Lúc những nụ hoa bắt đầu lấp ló,Thày lấy vôi viết chữ to tướng lên tường:không xin cành đào.không cho cành đào.miễn xin đào.các cành cây cũng lủng lẳng,phấp phới các mảnh giấy có nội dung tương tự.Thế là năm cây đào cứ tự do khoe sắc dưới sự bảo vệ tuyệt đối của người tôn thờ vẻ đẹp tự nhiên,người có phẩm chất của một nghệ sĩ hơn là một người nông dân.Đẹp đến mức không nên miêu tả.Chỉ biết màu hoa đào tươi thắm là cả mùa Xuân rồi.
Đào đẹp suốt cả tháng giêng.Tết Đoan ngọ,quả đào đủ độ chín để "giết sâu bọ" .có lần,mình vặt trộm mấy quả mang cho mụ Tươi,cuộn trong tờ báo.chạy chéo qua sân,đào rơi,Thày gọi lại:đào rơi rồi con ơi.Bẽn lẽn,mình quay lại nhặt đào,mừng vì không bị mắng.
Khi chớm biết yêu,cứ hậm hực mãi vì mấy dòng chữ cấm xin đào của Thày,vì sĩ diện với bọn con trai.
Bao giờ không phải vất vả ngược xuôi vì những ràng buộc áo cơm,vì những lo lắng trong những mối quan hệ công việc,tình cảm...mình sẽ lại trồng năm cây đào,và treo biển"cấm xin đào".
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)