Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Văn trẻ con.

Đào Hưng kể: vợ chồng cô bạn suốt ngày xung đột quanh việc học hành của con cái. Cô con gái học lớp ba , bài tiếng Việt không được điểm 10, vì đề bài có câu :hãy đặt câu có từ" đỡ đần ".Cô bé đặt :Em cố gắng chăm chỉ học tập để đỡ đần.cô phê câu chưa đủ ý . Bố mẹ đem bài ra giảng giải , nào là :con phải nói rõ , đỡ đần ai , ví dụ đỡ đần ông bà ,bố mẹ ...Bé trả lời :việc con chăm chỉ để đỡ đần không liên quan đến bố mẹ ông bà , vì nếu con không chăm học , các bạn con sẽ bảo con đần .Ừ nhỉ .(có điều , cả cô giáo và bố mẹ cháu đều chưa biết cách giảng cho cháu về cấu tạo và nghĩa của từ láy "đỡ đần", phân biệt với cụm từ "đỡ /đần ")
Cũng cô bé đó , miêu tả cô giáo có hàm răng trắng như gạch men lát nhà vệ sinh nhà em , báo hại bố mẹ lại lóc cóc đến nhà cô. Bé chữa lại là răng cô trắng như bát sứ ăn cơm nhà em.
Còn anh trai cô bé , học lớp 6 , khi kể lại chuyện Thánh Gióng đã lí giải việc TG cởi áo giáp sắt bay về trời , vì nếu không , nặng quá , bay sao nổi .
Cho nên mục những bài văn bất hủ của học trò trên Vnexpres được nhiều người ưa thích , vì sự ngộ nghĩnh và loogic của trẻ thơ.

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

Cười hay mếu

Mượn cái tên trong một chuyên mục (hình như của bọ Lập ) để đặt cho mẩu chữ này , vì quả thực , chả biết nên cười hay mếu ?
1-Trưa nay , tổ trưởng tổ dân phố đến nhà , đưa thẻ cử tri cho nhà mình . Đang dở làm bữa nhưng mình vẫn dẹp lại để tiếp cô ấy . Chuyện về nhà đất ,về học hành ,về bầu cử .Giật mình khi nghe cô ấy kể,ở tổ bên cạnh , tổ an ninh cho người đi quyên góp kinh phí cho bầu cử , rồi cô ấy than phiền , kinh phí cấp cho tổ bầu cử chẳng đáng gì , trong khi phải treo bao băng -rôn , bao cờ v.v .Vội vàng khuyên :không được vận động ủng hộ gì em nhé , vấn đề sẽ nghiêm trọng hơn em tưởng . Cô ấy bảo , quận nhắc nhở rồi chị ạ .Nhưng sao trước khi mình bày tỏ thái độ , hình như cô ấy có ý vận động quyên góp ủng hộ ?
2-Cách đây ba tuần , một chị bạn đến nhà chơi .chị cho mình xem bản tự thú của chồng chị về việc phản bội vợ .Trong muôn vàn lí do dẫn đến sự sa đọa của một trí thức , có lí do khiến mình choáng :thằng Q.được kết nạp đảng , nó chiêu đãi cả hội .(chả dám nói đảng nào , và chiêu đãi cái gì , phạm húy chết )
3-cách đây 25 năm , cô bạn thân của mình dạy học ở một trường ven thị trấn Đ.Khu tập thể gv có vài hộ gia đình . Mụ bạn mình tốt tính vô cùng , lại sôi nổi trẻ trung , có hai đứa con đẹp như thiên thần , vì thế gian nhà mụ ở là nơi bọn thanh niên tập trung đàn đúm .Mỗi tháng chi bộ nhà trường họp một lần ,mụ và lũ trẻ không phải họp , tổ chức mua sườn ninh măng , ăn bún ,hát hò chuyện trò rôm rả , náo nhiệt hơn không khí cuộc họp chi bộ cách mấy bước chân .Cao hứng thế nào , mụ đặt cho hội của mụ là Đảng Bún Sườn .Thế là đảng của mụ bị dẹp , chỉ sau kì sinh hoạt thứ ba, hay thứ tư gì đó .Riêng chuyện này thì mình cười không mếu tí nào .

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

Vào hạ

Ô, sao năm nay phượng nở muộn vậy .Đến giờ mà chưa thấy có bông nào .Hay mùa hạ năm nay có gì bất thường ? Chỉ thấy mới có vài ngày nóng mà người đã oải ra rồi . Dưng mà nhớ phượng . Và nhớ cả câu hát sến rện "mỗi năm đến hè lòng man mác buồn ", nhớ mà buồn cười , vì chẳng còn thời gian đâu mà man mác buồn nữa , Phượng Thư ,Khiêm và bé Vừng đã chiếm trọn tâm trí của ông bà .không biết Thư , Khiêm mặc áo ngắn quần cộc trông thế nào ?bé Vừng trong bụng mẹ có ngoan không ? Haizzz , chuẩn bị đi thăm các bé thôi .

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Lũ trẻ về quê.

Phượng Thư và Công Khiêm đang ở trong nhà cụ nội , được bà Quỳnh , bà Thoa ,bà Quynh, ông Lệ , ông Quang chăm sóc. Vườn rộng , đang mùa xuân, cây cối tốt tươi, tầm xuân hoa nở trĩu cành, hoa bưởi thơm, chậu cúc mốc lá non màu xanh ngọc...Phượng Thư chạy nhảy tung tăng. Các bà dùng lưới chắn lối ra ao, nhưng vẫn phải cắt cử một người trông bé.Ấn tượng quê hương trong trí non nớt của lũ trẻ chỉ cần là màu xanh cây lá , và tình yêu thương của mọi người.
Tối qua , mình bịt mặt , mặc áo mưa , nhưng PT vẫn nhận ra . bế cháu lên , PT giơ tay tạm biệt mọi người , trao cháu cho bà Thoa , bé mếu máo "bà ơi ...bà ơi " thương muốn trào nước mắt. Chạnh lòng thương chị Dịu , có cháu mà chẳng được bế bồng . Đôi khi , sự lầm lẫn, cố chấp của người lớn khiến lũ trẻ bị thiệt thòi , từ những điều nho nhỏ như được bế xốc lên , thơm vào má.
Điện thoại về , hỏi con Hằng , PT về trong nhà chưa , Thấy cháu đang nô đùa , gặp cháu , bé thơm chút chút vào điện thoại .Hạnh phúc thật giản dị .

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Thở phào nhẹ nhõm

Thứ Hai , ngày 21-o2-2011 (tức ngày 19 -tháng Giêng-tân Mão ),công cuộc cưới vợ cho giai thứ đã hoàn thành .Mừng nhất là mọi việc diễn ra suôn sẻ .Mừng không để đâu cho hết . Chỉ biết tạ ơn Trời , Phật , Tổ tiên linh thiêng trợ giúp , người thân , bè bạn hết sức nhiệt tình giúp rập . Chúc các con hạnh phúc , cùng nhau vượt qua mọi trở ngại trong cuộc sống . Yêu các con .

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Con trai cưới vợ

Cậu thứ nửa đùa nửa thật:Thư , Khiêm sắp có em. Cậu cả ré lên :bố mẹ xem thế nào , chúng nó có vấn đề . Ui giời nhà mình vẫn chuẩn bị tinh thần cưới vợ cho em ,nó gần ba mươi ,trông sáng sủa nhé , nghề nghiệp ổn định , ngoan nổi tiếng trong nhà , có hư một tí cũng dễ thông cảm . Mẹ cứ chiều nó ...thằng anh lụng bụng.
Mình có chiều con không nhỉ ?Chắc là không .Bằng chứng : các cậu tự chăm sóc bản thân từ bé . Cứ lớp ba là đã biết rửa bát , lớp năm là nấu cơm , giặt quần áo , dọn nhà. Mình không phải mất công đưa đón , dù các cậu đi học cách nhà gần ba km , một cậu lớp năm , một lớp ba chở nhau bằng xe đạp mini , có lần đến đầu làng , hai thằng bỏ xe , vật nhau giữa đường , vì anh ấy cứ bắt con phải chở Quần áo mẹ mua cho loại nào mặc loại đó , chỉ là hàng may sẵn , rẻ tiền . Đến nỗi có lần cô bạn thân bảo hai thằng mà là con cô , cô mua cho toàn quần áo đẹp (cô ơi cô , giờ chúng nó toàn mua loại đẹp như để bù lại ngày xưa. )
Ăn uống kham khổ , nên cậu cả hơi còi , chưa được mét bảy mươi . Cậu thứ khá hơn , được hơn mét bảy.Hi vọng con cái các cậu sẽ cao to hơn.
Các cậu có ông bố chiều con . Bằng chứng :ngày các cậu bé , bố các cậu thỉnh thoảng lại năn nỉ :hay là hôm nay mẹ rủa bát hộ con . Ô hay , rửa là rửa thế nào . Bữa ăn có chút thịt , các cậu ăn phần nạc , bì , mỡ bỏ lại ,bố tiếc của , ăn cho đỡ phí. Bây giờ các cậu lớn , chục năm nay ,ở trên Hà Nội , học hành , làm việc , đã trưởng thành , thế mà thỉnh thoảng bố các cậu lên thăm , nhà có đồ dùng gì tốt tốt đẹp đẹp thì y rằng bố các cậu đã đem cho các cậu .
Các cậu chưa khiến bố mẹ phiền lòng , nhưng bực mình thì có , nhiều nữa là khác . Thỉnh thoảng mình cũng phải quát lác , dữ dằn .Cậu thứ hồi lớp một dám đánh một anh lớp hai người làng bên , khiến cho anh lớp hai không dám đi học . Bố anh lớp một nhờ bố anh lớp hai dọa cho một trận nên thân .Còn mình từng xách cổ cậu đi vào nhà ông Thiết cùng xóm, bắt xin lỗi vì đã đánh con ông ấy .Ông Thiết thương , bảo tha cho nó , mình không nghe, đợi cậu xin lỗi nạn nhân xong mới cho về .
Năm 1994, chuyển nhà , cậu cả ở lại với bà ngoại ,cậu thứ đi theo mẹ , bố các cậu đi về cả hai nơi. Cậu cả buồn , nhưng thương bà nên không đòi đi theo , thỉnh thoảng mẹ về , hoặc cậu ra chơi với em. Bà chiều cháu nên cứ trời mưa rét là cậu nghỉ học , học bạ năm lớp Tám của cậu có kết quả thảm hại .Nhà có khách , bà ngoại mua năm quả trứng vịt , cậu luộc cả lên , dằm nhỏ trong bát mắm . Còn cậu thứ , năm ấy đã một mình trông nhà đêm ba mươi Tết, để bố mẹ về quê đón giao thừa trong nhà nội , nhà ngoại . Sáng sau , đạp xe về quê -cách nhà gần hai mươi cây số.Mình còn giữ bản kiểm điểm vì tội đánh nhau với anh cùng xóm của cậu-theo như cậu giải thích là bênh anh Cường (con cô Nhuệ ) bản kiểm điểm -cậu vẽ cả sơ đồ:chỗ nào anh Cường cãi nhau , chỗ nào anh Cường bị đánh và chỗ nào cậu xông vào.. . Năm ấy cậu học lớp Sáu.May mà càng lớn cậu càng ngoan . Bố cậu thường khen thầm với mình là cậu tu sớm.
Thế mà bây giờ cậu cả đã hai con . Cậu thứ chuẩn bị cưới vợ . Mừng là hai cậu luôn yêu thương chăm chút cho nhau, sống đàng hoàng , có trách nhiệm . Mình và bố các cậu có thể xoa tay mỉm cười được chưa nhỉ?
.