Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Ngọc thô

32 năm trước ,mình hì hục khuân về một tảng đá .Lúc đặt lên ghế ngồi chễm chệ , lúc để trên giường rất thảnh thơi...Xù xì , góc cạnh,nhìn rất kĩ mới thấy đẹp .Đá có ngọc , chỉ riêng mình biết.Ra sức mài ,đá bớt phần gai góc , nhưng ai chạm vào cũng phải giãy nảy lên, hoặc ấm ức kiểu bà chị gái :sao mợ lại chịu đựng được nó nhỉ?hoặc nước mắt ngắn dài như cô bạn thân ,ra đến cổng còn nói với lại:không bao giờ tôi nói chuyện với ông ấy nữa!(chả là bà chị bị góp ý về tội chiều con ,cô bạn bị mắng vì tội coi thường chồng-chết nỗi cách nói như dùng roi đánh người ).Vài ngày sau , chị gái lại ân cần,cô bạn lại ý ới.Ngọc sáng dần lên , nhưng mỗi khi nhà có việc ,nhất là liên quan đến công tác ngoại giao là hai con trai lại lo bố cứ thẳng tưng mà nói thì hỏng hết bánh kẹo.May sao hai lần đi hỏi vợ cho con,phát ngôn lại chuẩn (chắc các cụ phù hộ ?).Cô cháu gái ở cùng hóm hỉnh nhận xét:bác K mà đi can cãi nhau , chắc họ chuyển sang đánh nhau!!! Bù lại ,tình yêu thương quan tâm tới người thân , với mọi người thật lớn, không tính toán thiệt hơn,không nặng về vật chất .Chăm sóc cha mẹ già hiếm người bằng. Ngọc thô đang ngáy khò khò .Ây da...

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

Bốn mươi năm trước

Ngày mai là 16 tháng 4.Trong suốt 40 năm qua,cứ gần đến ngày này , mình luôn có tâm trạng buồn thương,và không bao giờ quên những hình ảnh :khói đen phía Thượng Lý-Sở Dầu,dòng người từ nội thành hối hả về ngoại thành sơ tán. 1972-mình học lớp 7-lớp cuối cấp 2 ở Đa Phúc,cách nhà gần chục cây số ,ở trọ nhà chị Bé.Theo đường chim bay ,chắc Đa Phúc chỉ cách Thượng Lý gần chục cây.Ngày 16-4-1972 ,B52 của Mĩ rải thảm...một góc quận Hồng Bàng mịt mù khói lửa... Ngày hôm sau ngôi trường mình đang học đón rất nhiều thầy cô , bạn học mới.Năm ấy , kì thi tốt nghiệp cấp hai được thay bằng việc xét tốt nghiệp . Ít ngày sau ,mình được tin gia đình cô giáo Quí-cô giáo chủ nhệm của bác Thông Cào hồi lớp 4-bị trúng bom.Thầy Sơn-chồng cô rất hiền.Cả nhà chỉ còn lại người con trai,em tên là Giang Hà (hình như họ Nguyễn).Trong đợt sơ tán lần một-1965-thầy cô về dạy học ở quê.Cô dạy giỏi ,nhưng nóng tính , trò sợ một phép -nghe bác Cào kể thế.Có năm , mùng một Tết , mấy anh em,chú cháu (Trí , Liêm ,Liễm)sang làng Phương Đôi chúc Tết thầy cô,gặp lúc nhà cô đang ăn cơm.Mình ngạc nhiên vì bữa cơm chỉ có canh cà chua (quê mình gọi là riêu),rau sống,không thịt cá .Sau này khôn lớn , mới nghĩ , chắc không phải vì khó khăn đến mức ăn uống đạm bạc như vậy , mà vì cô là người không câu nệ,không nặng về hình thức...nhưng hình ảnh bữa ăn ấy cứ đọng lại mãi trong tâm trí mình ,kể từ ngày 16-4-1972. Nghe nói , sau này ,Giang Hà sống ở Mĩ.

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

8-3

Hàng xóm nhà mình (ở làng Trà)có cậu Cửu -con trai út của ông bà Nhỡ.Tươi tỉnh ,vui vẻ , cao to...,lấy cô vợ người làng bên .Vợ cậu hiền lành , chịu thương chịu khó .Cậu có bạn đến chơi ,dõng dạc :em ơi , đun cho anh siêu nước !Cô vợ vội vàng làm ngay .Đợi mãi không thấy có nước sôi , cậu hùng hổ xuống bếp , thấy rơm tắt , siêu nước mới nóng,chưa sôi , vợ úp mặt vào đầu gối khóc nức nở , tức mình ,cậu đá đít vợ ,kèm câu chửi tục .
Cô vợ kể chuyên bị chồng đá đến lệch mông vì siêu nước , mọi người hỏi:chỉ đun tí nước nặng nhọc gì mà khóc ?Vì từ ngày lấy nhau đến giờ ,em mới được anh ấy gọi là"em"(khi đó họ đã có một đứa con ).

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Ai chung với tôi không ?

Trường Mầm non xã Thuỵ Hương được xây mới,ngay đầu làng (trường cũ là món quà của Lữ đoàn đặc công nước 126, từ những năm đầu thập kỉ 80-thế kỉ trước ,ngày ấy đã là ngôi trường đẹp trong vùng,lão Kha gánh hai cây bàng lên trồng,giờ cây đã già ).Quê mình nghèo ,có được ngôi trường mới ,quý vô cùng .Hôm rồi,hội các bác họ Công tên An làng Trà tổ chức gặp mặt cuối năm ,quyên góp được 10 triệu tặng nhà trường .Còn mình,muốn có món quà cụ thể,thiết thực cho việc dạy và học của cô và cháu,nhờ chị bạn ở phòng GDMN-Sở GD tư vấn -trị giá từ 3-5 triệu đồng .Ai chung với tôi không ?

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

Được (bị) phê bình

Năm xung tháng hạn ạ .Được (bị ) phê bình về một việc mà mình (cảm thấy )có tí tẹo lỗi , cũng là một trải nghiệm hay hay .10h , lãnh đạo phân công mình đi họp vào lúc 14h.10h45 lãnh đạo lại bảo mình chuẩn bị nội dung ý kiến phát biểu trong cuộc họp chứ không phải đi nữa .Hix , mình đã về được 15 phút , và bị phê bình vì nghỉ không lí do .Hức , cứ tưởng nhận công việc xong , về để chuẩn bị đi họp , lại còn về quê (giỗ cậu Quỹ ).Nhờ Đào Hưng chuẩn bị giúp nội dung chuyển cho sếp , mụ ấy nhầm từ phát biểu hưởng ứng sang đánh giá tổng kết , thế là việc nọ xọ việc kia ...Nhưng cũng phải thông cảm , sếp nhiều việc quá , nhiều bà con lại chỉ lướt qua cơ quan ,sếp cáu là phải .Hây za...

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Mẹ già như chuối chín cây.

Trẻ thành phố không có được hình dung về buồng chuối già chặt về , dựng ở góc nhà (góc bếp),lác đác có những quả chín vàng tươi , nổi bật giữa những quả còn xanh .Không phải buồng chuối nào cũng có quả chín như thế , và việc dấm chuối thường được bà , mẹ đảm nhiệm.Ra nải(cắt rời từng nảibằng nhát dao sắc đưa hơi chéo từ trên xuống),xếp từng nải(úp xuống )vào chum vại khô sạch có lót lá chuối khô , sẽ sàng , gượng nhẹ , lá chuối khô còn để rải thành lớp ngăn giữa các nải, cắm lên trên nén hương thơm đang cháy - không sợ tàn hương làm cháy lá , úp chặt lại-gọi là vào hương .Sau ba bốn ngày , chuối chín đều , vàng ươm.Thời gian dấm chuối phụ thuộc vào mùa , hè chóng chín , đông lâu hơn , nhưng chuối mùa đông thường đẹp mã hơn , gọi là chuối mã mùa (giống như gạo mùa ngon cơm hơn gạo chiêm).
Chuối chín cây thường thơm hơn nhưng không ngọt bằng chuối qua hương .Nhưng bọn trẻ thường háo hức với chuối chín cây , một phần vì trông đẹp , và chính là được ăn ngay , dù hơi chát vì chưa hết nhựa.Nếu để chín ngọt , chuối chín cây chạm vào là rụng .Cho nên , nải chuối nào có quả chín cây , muốn dâng lên thắp hương tổ tiên , thì phải hết sức gượng nhẹ .
Mẹ mình sắp sang tuổi 95.

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Câu chuyện Nhật Bản

Trên mạng lan truyền câu chuyện người mẹ Nhật Bản hi sinh thân mình để cứu con trong trận động đất kinh hoàng hồi tháng ba."Nếu con có thể sống sót , con phải nhớ rằng mẹ đã rất yêu con "- người mẹ đối diện với cái chết ,có lẽ chị hi vọng mong manh về sự sống của con mình .Lòng yêu thương , sự dũng cảm của chị thật đáng khâm phục .Lại nhớ sự hồ nghi của nhiều người về sự thực trong câu chuyện chú bé Nhật Bản trên blog của Hà Minh Thành dạo trước .Còn mình , mình luôn tin vào những câu chuyện như vậy - vì đó là sức mạnh của tình yêu thương , là sự đẹp đẽ cao quý nhất trong cuộc đời này - mà mình tôn thờ .