Hiển thị các bài đăng có nhãn Người trong nhà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người trong nhà. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011
Bé Vừng ra đời.
Trưa nay , gần chính Ngọ , bé Vừng chào đời , vì bé không chịu xoay xuống nên mẹ bé phải sinh mổ .Ông nội bé đã lên với nhà bé . Bà nội mệt , lên sau nhé .Yêu các cháu Thư , Khiêm ,Vừng của bà .
Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010
Sợ nhàn.
Tồng chí ThôngCào quyết dứt công việc,gia đình,vợ con...dành hẳn một tuần lễ về với bu.Bu tồng chí năm nay mới 93 tuổi,sức khoẻ thì bình thường như các bà mẹ được trời ban chữ THỌ,trí tuệ vẫn minh mẫn,có thể trả lời tất cả các câu hỏi của tồng chí Kha về chuyện làng quê từ ngày xưa xửa.Như tất cả những người phụ nữ nông thôn biết mình thừa khôn ngoan,chịu thiệt thòi vì không được học hành ,bu tồng chí bao giờ kết thúc câu chuyện cũng bằng câu:tôi dốt lắm.
Thử tìm lí do cho quyết định sáng suốt của tồng chí Thôngcào.
1.Tồng chí đã trả xong nợ ngôi nhà (trả góp bằng vàng)ở quận Bình chánh.(vứn đề kinh tế!)
2.Gái CÔCA đã vào Đại học.(vứn đề văn hoá-bằng cấp trong nhà đã tạm ổn)
3.Giật mình khi thấy bu đã già,mà mình lại cứ mải mê ở phương trời xa lạ.(Hay là đọc câu thơ của Đồng Đức Bốn:Trở về với mẹ ta thôi...)(vứn đề tình cảm-vốn rất phong phú ở TC)
4.Và một số lí do khác nữa(ví dụ:tái tạo trượng phu ...tớ có quê...tớ có mẹ già...)(vứn đề gia đình và xã hội)
Cho dù chỉ vì một hay vì tất cả các lí do nói trên ,việc TC thong thả tận hưởng cái rét,mưa dầm gió bấc,ăn su hào luộc thoả thích...ở bên cạnh bu...đã là niềm vui của cả nhà .
Nhưng sao TC có vẻ bứt rứt không yên?Bằng chứng:loay hoay quét nhà,tranh rửa bát với các cháu Hằng Hà,đi nhấp nhổm,ngồi không nóng chỗ,ngủ muộn,dậy sớm,không dám ra ngoài vùng phủ sóng(có qui định sẵn)
Lại phải tìm lí do.Nhưng có vẻ khó.Lí do duy nhất mình tìm được,đó là TC "sợ nhàn"
Thử tìm lí do cho quyết định sáng suốt của tồng chí Thôngcào.
1.Tồng chí đã trả xong nợ ngôi nhà (trả góp bằng vàng)ở quận Bình chánh.(vứn đề kinh tế!)
2.Gái CÔCA đã vào Đại học.(vứn đề văn hoá-bằng cấp trong nhà đã tạm ổn)
3.Giật mình khi thấy bu đã già,mà mình lại cứ mải mê ở phương trời xa lạ.(Hay là đọc câu thơ của Đồng Đức Bốn:Trở về với mẹ ta thôi...)(vứn đề tình cảm-vốn rất phong phú ở TC)
4.Và một số lí do khác nữa(ví dụ:tái tạo trượng phu ...tớ có quê...tớ có mẹ già...)(vứn đề gia đình và xã hội)
Cho dù chỉ vì một hay vì tất cả các lí do nói trên ,việc TC thong thả tận hưởng cái rét,mưa dầm gió bấc,ăn su hào luộc thoả thích...ở bên cạnh bu...đã là niềm vui của cả nhà .
Nhưng sao TC có vẻ bứt rứt không yên?Bằng chứng:loay hoay quét nhà,tranh rửa bát với các cháu Hằng Hà,đi nhấp nhổm,ngồi không nóng chỗ,ngủ muộn,dậy sớm,không dám ra ngoài vùng phủ sóng(có qui định sẵn)
Lại phải tìm lí do.Nhưng có vẻ khó.Lí do duy nhất mình tìm được,đó là TC "sợ nhàn"
Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009
Cha tôi
Người sinh năm 1910-Canh Tuất.Một người trung hậu,giàu tình thương,yêu lẽ công bằng.Một người luôn để lại dấu ấn sâu sắc cho những ai từng gặp mặt.Một tâm hồn phong phú,am hiểu sâu sắc lịch sử,địa lý,văn chương-dù chỉ bằng con đường tự học là chính.Người đã gieo vào lòng các con mình sự đam mê với sách báo,ham học hỏi,và hơn cả là luôn biết yêu thương mọi người trong tinh thần nhường nhịn,khoan dung.
Suốt thời trai trẻ,người luôn có ý định đi tu theo Phật giáo.Đến năm người 36 tuổi mới lấy vợ .Trước khi có gia đình riêng ,cha tôi thường gánh hàng cho bà nội tôi bán ở các chợ.Nhà nội tôi không có ruộng đất nên gánh hàng xén,vàng mã và môn thuốc ghẻ,cao dán mụn đã nuôi cả một gia đình đông đúc.Cha tôi không biết cày ,bừa tuy rất thích trồng trọt ,đặc biệt là chăn nuôi gia cầm.Bất cứ loại cây, con nào lạ,nếu gặp ,cha tôi cũng tìm nuôi bằng được-như một thú vui.Ngoài ngan ,ngỗng ,gà ri,vịt,lợn nhà tôi còn nuôi gà Ngũ trảo ,gà Mĩ.Tôi đã từng chăn gà Tây-khi tôi chỉ cao hơn ba con gà một tẹo.Nhưng vật nuôi trong nhà được cha tôi yêu quí nhất lại là lũ mèo.Sự chăm chút của người dành cho bọn mèo khiến tụi trẻ con phải ghen tị.Anh em Hiệu ,Hiến lúc ba bốn tuổi thường được gửi lên nhà tôi để bố đi dạy học,mẹ đi làm đồng.Có lần,Hiệu về khoe với bố mẹ :có con cá chép,ông lại nướng cho mèo-(con rô ron bé tí bồi dưỡng cho con mèo mới đẻ).Hình ảnh ông lão râu tóc bạc phơ,ung dung bên ấm trà buổi sớm,ba con mèo:Hoàng hậu ,công chúa ,hoàng tử-lông óng mượt,con đậu đầu gối,con trong lòng,con nằm cạnh,trông thật đẹp.Lại nhớ có lần ,không biết vì sao,"tồng chí"Kha lại đá mèo.Ông cụ lẩm bẩm:anh ấy lại đá mèo của tôi.(may mà cụ không đòi lại con gái!)
Năm 1991,cha tôi qua đời sau một cơn tai biến mạch máu não.Người nằm thiêm thiếp trong 10 ngày-đợi gặp đủ con cháu,nhận biết được tất cả ,rồi lặng lẽ ra đi.Không hiểu sao ,trong vòng 10 ngày ấy,lũ vịt lăn ra chết trước,bọn gà tiếp theo,rồi lần lượt con chó nhỏ bỏ đi,ba con mèo cũng rời nhà.Phải đến mấy năm sau ,nhà tôi mới lại nuôi được mèo.
Suốt thời trai trẻ,người luôn có ý định đi tu theo Phật giáo.Đến năm người 36 tuổi mới lấy vợ .Trước khi có gia đình riêng ,cha tôi thường gánh hàng cho bà nội tôi bán ở các chợ.Nhà nội tôi không có ruộng đất nên gánh hàng xén,vàng mã và môn thuốc ghẻ,cao dán mụn đã nuôi cả một gia đình đông đúc.Cha tôi không biết cày ,bừa tuy rất thích trồng trọt ,đặc biệt là chăn nuôi gia cầm.Bất cứ loại cây, con nào lạ,nếu gặp ,cha tôi cũng tìm nuôi bằng được-như một thú vui.Ngoài ngan ,ngỗng ,gà ri,vịt,lợn nhà tôi còn nuôi gà Ngũ trảo ,gà Mĩ.Tôi đã từng chăn gà Tây-khi tôi chỉ cao hơn ba con gà một tẹo.Nhưng vật nuôi trong nhà được cha tôi yêu quí nhất lại là lũ mèo.Sự chăm chút của người dành cho bọn mèo khiến tụi trẻ con phải ghen tị.Anh em Hiệu ,Hiến lúc ba bốn tuổi thường được gửi lên nhà tôi để bố đi dạy học,mẹ đi làm đồng.Có lần,Hiệu về khoe với bố mẹ :có con cá chép,ông lại nướng cho mèo-(con rô ron bé tí bồi dưỡng cho con mèo mới đẻ).Hình ảnh ông lão râu tóc bạc phơ,ung dung bên ấm trà buổi sớm,ba con mèo:Hoàng hậu ,công chúa ,hoàng tử-lông óng mượt,con đậu đầu gối,con trong lòng,con nằm cạnh,trông thật đẹp.Lại nhớ có lần ,không biết vì sao,"tồng chí"Kha lại đá mèo.Ông cụ lẩm bẩm:anh ấy lại đá mèo của tôi.(may mà cụ không đòi lại con gái!)
Năm 1991,cha tôi qua đời sau một cơn tai biến mạch máu não.Người nằm thiêm thiếp trong 10 ngày-đợi gặp đủ con cháu,nhận biết được tất cả ,rồi lặng lẽ ra đi.Không hiểu sao ,trong vòng 10 ngày ấy,lũ vịt lăn ra chết trước,bọn gà tiếp theo,rồi lần lượt con chó nhỏ bỏ đi,ba con mèo cũng rời nhà.Phải đến mấy năm sau ,nhà tôi mới lại nuôi được mèo.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)