Được nghỉ Tết 11 ngày nên ai cũng thấy thoải mái.Quê gần nên đi lại cũng đỡ vất vả.Bác Quân lên đường về Nghệ An ăn Tết theo lệ thường,bác Thuỷ bảo có hơi tủi thân một chút nhưng vì đó là việc thường niên rồi nên không băn khoăn lắm.Mình bảo:chị độc chiếm 350 ngày rồi nhé.Bác Quân sống giản dị,yêu chữ nghĩa,có cốt cách người miền Trung:khảng khái,sống nghĩa tình.Quí nhất việc hàng năm về quê ăn Tết.Có năm,vừa làm nhà xong,tiền nong thiếu hụt,bác ở lại đón Xuân ở HP,thấy bác ưu tư ,phảng phất nét không vui.Đã thành quen,cứ đến ngày nghỉ Tết ,gặp bác Thuỷ là mình hỏi thăm:bác Quân về quê chưa?Bác Thuỷ bảo:chỉ có cô là tán thành việc ấy.Mình cười .
Hiểu vì sao hai bác sống hạnh phúc,bốn đứa trẻ nhà bác học giỏi,được trọng dụng trong công việc.
Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010
Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010
Tết !
Bánh chưng:nhà KhaNgọt 8cái,QuânThuỷ 6,SơnDịu 3,các nhà còn lại 18=35.Thuỷ phụ trách đỗ thịt và chất lượng.Thoa Quỳnh gạo lá lạt.
Giò chả mỗi loại 10.Ngọt nhé.Giết 1 con lợn.
Vui.
Giò chả mỗi loại 10.Ngọt nhé.Giết 1 con lợn.
Vui.
Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010
Sợ nhàn.
Tồng chí ThôngCào quyết dứt công việc,gia đình,vợ con...dành hẳn một tuần lễ về với bu.Bu tồng chí năm nay mới 93 tuổi,sức khoẻ thì bình thường như các bà mẹ được trời ban chữ THỌ,trí tuệ vẫn minh mẫn,có thể trả lời tất cả các câu hỏi của tồng chí Kha về chuyện làng quê từ ngày xưa xửa.Như tất cả những người phụ nữ nông thôn biết mình thừa khôn ngoan,chịu thiệt thòi vì không được học hành ,bu tồng chí bao giờ kết thúc câu chuyện cũng bằng câu:tôi dốt lắm.
Thử tìm lí do cho quyết định sáng suốt của tồng chí Thôngcào.
1.Tồng chí đã trả xong nợ ngôi nhà (trả góp bằng vàng)ở quận Bình chánh.(vứn đề kinh tế!)
2.Gái CÔCA đã vào Đại học.(vứn đề văn hoá-bằng cấp trong nhà đã tạm ổn)
3.Giật mình khi thấy bu đã già,mà mình lại cứ mải mê ở phương trời xa lạ.(Hay là đọc câu thơ của Đồng Đức Bốn:Trở về với mẹ ta thôi...)(vứn đề tình cảm-vốn rất phong phú ở TC)
4.Và một số lí do khác nữa(ví dụ:tái tạo trượng phu ...tớ có quê...tớ có mẹ già...)(vứn đề gia đình và xã hội)
Cho dù chỉ vì một hay vì tất cả các lí do nói trên ,việc TC thong thả tận hưởng cái rét,mưa dầm gió bấc,ăn su hào luộc thoả thích...ở bên cạnh bu...đã là niềm vui của cả nhà .
Nhưng sao TC có vẻ bứt rứt không yên?Bằng chứng:loay hoay quét nhà,tranh rửa bát với các cháu Hằng Hà,đi nhấp nhổm,ngồi không nóng chỗ,ngủ muộn,dậy sớm,không dám ra ngoài vùng phủ sóng(có qui định sẵn)
Lại phải tìm lí do.Nhưng có vẻ khó.Lí do duy nhất mình tìm được,đó là TC "sợ nhàn"
Thử tìm lí do cho quyết định sáng suốt của tồng chí Thôngcào.
1.Tồng chí đã trả xong nợ ngôi nhà (trả góp bằng vàng)ở quận Bình chánh.(vứn đề kinh tế!)
2.Gái CÔCA đã vào Đại học.(vứn đề văn hoá-bằng cấp trong nhà đã tạm ổn)
3.Giật mình khi thấy bu đã già,mà mình lại cứ mải mê ở phương trời xa lạ.(Hay là đọc câu thơ của Đồng Đức Bốn:Trở về với mẹ ta thôi...)(vứn đề tình cảm-vốn rất phong phú ở TC)
4.Và một số lí do khác nữa(ví dụ:tái tạo trượng phu ...tớ có quê...tớ có mẹ già...)(vứn đề gia đình và xã hội)
Cho dù chỉ vì một hay vì tất cả các lí do nói trên ,việc TC thong thả tận hưởng cái rét,mưa dầm gió bấc,ăn su hào luộc thoả thích...ở bên cạnh bu...đã là niềm vui của cả nhà .
Nhưng sao TC có vẻ bứt rứt không yên?Bằng chứng:loay hoay quét nhà,tranh rửa bát với các cháu Hằng Hà,đi nhấp nhổm,ngồi không nóng chỗ,ngủ muộn,dậy sớm,không dám ra ngoài vùng phủ sóng(có qui định sẵn)
Lại phải tìm lí do.Nhưng có vẻ khó.Lí do duy nhất mình tìm được,đó là TC "sợ nhàn"
Thứ Tư, 13 tháng 1, 2010
Đọc sách
Những cuốn sách ám ảnh mình từ hồi còn nhỏ xíu.Điều may mắn nhất là được nuôi dưỡng trong một không gian làng quê hiền hoà,Thầy là người có chữ nghĩa,đam mê đọc sách báo.Đam mê ấy truyền cho các con,các cháu-những đứa cháu nội ngoại của ông,đứa nào được sống gần ông đều bộc lộ rõ điều này.Thầy đặt thường xuyên báo Nhân dân,Khoa học và Đời sống,hoạ báo Liên xô và hb Trung quốc.Bây giờ báo chí mới nhiều thế chứ ngày xưa,thông tin một chiều,có được mấy tờ báo đó cũng phần nào hình dung những gì đang diễn ra ở VN,TQ,LX-dù tin tức đưa ra theo định hướng-nhất là khi LX,TQ mâu thuẫn với nhau.Nhớ nhất những hình ảnh đẹp đẽ về thiên nhiên,con người ở hai đất nước rộng lớn này.cảnh Thanh Đảo tươi đẹp,hoa mẫu đơn,hội hoạ cổ điển...là những hình ảnh ấn tượng mãi.Hoạ báo TQ có số chuyên đề về Campuchia,hình ảnh bà hoàng MônicXihanúc đứng ở AngkorWát trong hoàng hôn đẹp mê hồn.(trong bữa cơm trưa ở Siêmriệp-mắt mình đỏ hoe-mọi người tưởng có việc gì,thực ra là mình nhớ Thày,nhưng mình không giải thích)
Mình biết đọc sớm,đựơc đi học sớm một tuổi.Tinh tướng từ nhỏ.Mỗi khi ông giáo Trai,ông giáo Dụng vào chơi với Thày là mình lại đem cuốn sách Vỡ lòng ra bờ hè ngồi đọc ông ổng từ đầu chí cuối,được khen đọc giỏi mới cất sách đi chơi.Đó là cuốn sách đầu tiên.
Rồi đọc Tây du kí,Tam quốc diễn nghĩa...nhưng lại nhớ nhất cuốn Thanh Xuân-ba tập của văn học LX,tác giả là M.Bôi-sen-cô.hình như hồi ấy mới học lớp hai.
Thầy giao cho chăn năm con vịt con.Đọc KHÔNG GIA ĐÌNH,vịt rạch dưới vạt muống mọc kín mặt cừ(kênh,mương)đi mất.Sợ quá,chui gầm giường thím Chung để trốn.Đến tối,chị Khoắn,anh Uy,anh Thông đi giã gạo,cho mình vào thúng bê về.Đi qua chỗ Thày đang nấu cám lợn.chắc Thày biết nhưng không nói gì.May quá,sáng sau năm con vịt lại bơi về.
Nguồn sách để đọc khá phong phú,vì chị Khoắn giữ thư viện của Đoàn thanh niên,Thông Cào giữ thư viện của Đội thiếu niên nhà trường.Chú Bưng bán thuốc nhờ ở nhà mình bán kèm cả sách.chị Cót bán hàng của HTX mua bán cũng bán kèm sách.Hình như ngày xưa,cuộc sống văn hoá ở nông thôn được quan tâm hơn.Sau này,nhờ em Lợi làm ở trung tâm phát hành sách,mình được đọc ké sách mới ra,thích lắm.
Cuốn sách đầu tiên của riêng mình là cuốn truyện tranh "Sùng Dúng Lù "có giá ba hào-mua được sau khi hái rau tập tàng bán ở chợ,mỗi ngày dành năm xu.màu vẽ sặc sỡ,có những vách đá tai mèo nhọn hoắt.(mới rồi đọc báo,thấy tin anh hùng tiễu phỉ Sùng Dúng Lù vẫn còn sống).So với quyển "Bình minh trên sông"truyện tranh Trung quốc của Thông cào mua-giá năm hào-thì không đẹp bằng,nhưng mình yêu cuốn sách của mình lắm.
Đọc sách là thú vui bền vững nhất của mình.
Nhờ việc đọc sách,mình vượt qua được những phiền muộn hàng ngày.
Mình biết đọc sớm,đựơc đi học sớm một tuổi.Tinh tướng từ nhỏ.Mỗi khi ông giáo Trai,ông giáo Dụng vào chơi với Thày là mình lại đem cuốn sách Vỡ lòng ra bờ hè ngồi đọc ông ổng từ đầu chí cuối,được khen đọc giỏi mới cất sách đi chơi.Đó là cuốn sách đầu tiên.
Rồi đọc Tây du kí,Tam quốc diễn nghĩa...nhưng lại nhớ nhất cuốn Thanh Xuân-ba tập của văn học LX,tác giả là M.Bôi-sen-cô.hình như hồi ấy mới học lớp hai.
Thầy giao cho chăn năm con vịt con.Đọc KHÔNG GIA ĐÌNH,vịt rạch dưới vạt muống mọc kín mặt cừ(kênh,mương)đi mất.Sợ quá,chui gầm giường thím Chung để trốn.Đến tối,chị Khoắn,anh Uy,anh Thông đi giã gạo,cho mình vào thúng bê về.Đi qua chỗ Thày đang nấu cám lợn.chắc Thày biết nhưng không nói gì.May quá,sáng sau năm con vịt lại bơi về.
Nguồn sách để đọc khá phong phú,vì chị Khoắn giữ thư viện của Đoàn thanh niên,Thông Cào giữ thư viện của Đội thiếu niên nhà trường.Chú Bưng bán thuốc nhờ ở nhà mình bán kèm cả sách.chị Cót bán hàng của HTX mua bán cũng bán kèm sách.Hình như ngày xưa,cuộc sống văn hoá ở nông thôn được quan tâm hơn.Sau này,nhờ em Lợi làm ở trung tâm phát hành sách,mình được đọc ké sách mới ra,thích lắm.
Cuốn sách đầu tiên của riêng mình là cuốn truyện tranh "Sùng Dúng Lù "có giá ba hào-mua được sau khi hái rau tập tàng bán ở chợ,mỗi ngày dành năm xu.màu vẽ sặc sỡ,có những vách đá tai mèo nhọn hoắt.(mới rồi đọc báo,thấy tin anh hùng tiễu phỉ Sùng Dúng Lù vẫn còn sống).So với quyển "Bình minh trên sông"truyện tranh Trung quốc của Thông cào mua-giá năm hào-thì không đẹp bằng,nhưng mình yêu cuốn sách của mình lắm.
Đọc sách là thú vui bền vững nhất của mình.
Nhờ việc đọc sách,mình vượt qua được những phiền muộn hàng ngày.
Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010
Những điều thú vị
Đi Campuchia,không chỉ sững sờ trước ĂngkorThom,ĂngkorWat,mà còn thích thú bởi cuộc sống với những tập tục của người dân nơi đây.Đi bốn ngày đàng,học được một số điều khôn.
1.Đám phúc :rạp xanh đỏ,bàn ghế la liệt,nhạc rộn ràng nhưng không quá ồn ào.Hỏi Chanthi (hướng dẫn viên du lịch người Cpc ):đám cưới à?không,đám phúc(Chanthi nói tiếng Việt rất giỏi).Là sao?Là việc một người làm ăn gặp vận may,bỏ tiền đãi tiệc,mời người thân ,bè bạn đến chung vui;sau đó,mọi người tự nguyện góp tiền lại,không kể nhiều ít.Tiền đó:một phần cúng chùa,một phần đem sửa đường,còn lại đi đến một địa chỉ cụ thể làm từ thiện(làm phúc).
2.Đám cưới:cũng bàn ghế,che rạp như đám phúc.Nhưng ở cổng vào,nhất thiết phải có mỗi bên một cây chuối có buồng quả nây nấn,treo thêm một quày dừa(khoảng ba quả).cây bên phải quét nhũ vàng,cây bên trái quét nhũ bạc,(toàn bộ thân lá quả)với mong muốn con cháu đông đúc,vẹn toàn,quí giá.
3.Rèm cửa màu hồng: treo ở nhà có con gái chưa chồng phía trên cửa chính hoặc cửa sổ.
4.Đám tang:không phô trương ầm ĩ.Đoàn người lặng lẽ tiễn đưa người qua đời đến nơi hoả táng.Tro than rải ra cánh đồng hoặc một phần cốt để vào hũ gửi chùa.Không thấy nghĩa trang trập trùng lăng mộ .
5.Cánh đồng:đang mùa gặt,màu lúa vàng trải dài,từ làng nọ đến làng kia cũng phải mấy km.Lác đác những cây thốt nốt làm nên đặc trưng của đất nước Chùa Tháp.Lúa cấy một vụ/năm,đất được nghỉ6 tháng để hồi sinh.Bình nguyên bao la,bình yên.
6.Chợ:không có tiếng nói to ,gay gắt.Có mặc cả,nói thách(dám chắc từ Việt Nam du nhập sang)nhưng trả giá bao nhiêu cũng được.không sợ bị chửi bới khi xem hàng rồi bỏ đi.nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên gương mặt sạm đen của người đân Cpc.
7.Tinh thần dân tộc:vì đang tranh chấp ngôi đền ở biên giới Cpc-Tháilan nên nhân dân Cpc bài xích hàng Thái một cách triệt để-dù đó là nguồn hàng hoá đem lại nhiều lợi nhuận cho ngành du lịch CPC."Chanthi à,bạn dùng hàng Thái,nên tớ không chơi với bạn nữa".Còn với Việt Nam?Được nhắc tới vào thời Đại Việt:nước láng giềng đem quân sang chiếm đất CPC.
8.Giao thông:Người dân CPC coi trọng việc làm đường sá cầu cống.Sửa đường một cách tự nguyện.Ai có tiền làm đường,con đường mang tên người đó.Xe ôtô không bấm còi,không chen lấn,nhường đường cho người đi bộ.người dân thích ngồi vắt vẻo trên mui xe hoặc thành xe-nguy hiểm nhỉ?
9.Hai đứa trẻ Cpc cãi(đánh )nhau thì bố mẹ chúng sẽ lôi con mình về dạy bảo.Trẻ em ngoan,vâng lời bố mẹ-nếp sinh hoạt bền vững,nên ít tệ nạn xh.
Cùng Thông Cào trò chuyện khi hai anh em ngồi ở quán Thềm xưa(tpHCM),Thôngcào bảo:thực ra những giá trị đó không phải ở Vn mình không có,nhưng đang bị làm cho mai một.Có thế thực.
1.Đám phúc :rạp xanh đỏ,bàn ghế la liệt,nhạc rộn ràng nhưng không quá ồn ào.Hỏi Chanthi (hướng dẫn viên du lịch người Cpc ):đám cưới à?không,đám phúc(Chanthi nói tiếng Việt rất giỏi).Là sao?Là việc một người làm ăn gặp vận may,bỏ tiền đãi tiệc,mời người thân ,bè bạn đến chung vui;sau đó,mọi người tự nguyện góp tiền lại,không kể nhiều ít.Tiền đó:một phần cúng chùa,một phần đem sửa đường,còn lại đi đến một địa chỉ cụ thể làm từ thiện(làm phúc).
2.Đám cưới:cũng bàn ghế,che rạp như đám phúc.Nhưng ở cổng vào,nhất thiết phải có mỗi bên một cây chuối có buồng quả nây nấn,treo thêm một quày dừa(khoảng ba quả).cây bên phải quét nhũ vàng,cây bên trái quét nhũ bạc,(toàn bộ thân lá quả)với mong muốn con cháu đông đúc,vẹn toàn,quí giá.
3.Rèm cửa màu hồng: treo ở nhà có con gái chưa chồng phía trên cửa chính hoặc cửa sổ.
4.Đám tang:không phô trương ầm ĩ.Đoàn người lặng lẽ tiễn đưa người qua đời đến nơi hoả táng.Tro than rải ra cánh đồng hoặc một phần cốt để vào hũ gửi chùa.Không thấy nghĩa trang trập trùng lăng mộ .
5.Cánh đồng:đang mùa gặt,màu lúa vàng trải dài,từ làng nọ đến làng kia cũng phải mấy km.Lác đác những cây thốt nốt làm nên đặc trưng của đất nước Chùa Tháp.Lúa cấy một vụ/năm,đất được nghỉ6 tháng để hồi sinh.Bình nguyên bao la,bình yên.
6.Chợ:không có tiếng nói to ,gay gắt.Có mặc cả,nói thách(dám chắc từ Việt Nam du nhập sang)nhưng trả giá bao nhiêu cũng được.không sợ bị chửi bới khi xem hàng rồi bỏ đi.nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên gương mặt sạm đen của người đân Cpc.
7.Tinh thần dân tộc:vì đang tranh chấp ngôi đền ở biên giới Cpc-Tháilan nên nhân dân Cpc bài xích hàng Thái một cách triệt để-dù đó là nguồn hàng hoá đem lại nhiều lợi nhuận cho ngành du lịch CPC."Chanthi à,bạn dùng hàng Thái,nên tớ không chơi với bạn nữa".Còn với Việt Nam?Được nhắc tới vào thời Đại Việt:nước láng giềng đem quân sang chiếm đất CPC.
8.Giao thông:Người dân CPC coi trọng việc làm đường sá cầu cống.Sửa đường một cách tự nguyện.Ai có tiền làm đường,con đường mang tên người đó.Xe ôtô không bấm còi,không chen lấn,nhường đường cho người đi bộ.người dân thích ngồi vắt vẻo trên mui xe hoặc thành xe-nguy hiểm nhỉ?
9.Hai đứa trẻ Cpc cãi(đánh )nhau thì bố mẹ chúng sẽ lôi con mình về dạy bảo.Trẻ em ngoan,vâng lời bố mẹ-nếp sinh hoạt bền vững,nên ít tệ nạn xh.
Cùng Thông Cào trò chuyện khi hai anh em ngồi ở quán Thềm xưa(tpHCM),Thôngcào bảo:thực ra những giá trị đó không phải ở Vn mình không có,nhưng đang bị làm cho mai một.Có thế thực.
Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2009
Một chuyến đi
Nhờ sự sắp xếp của sếp,cơ quan có được chuyến đi công tác kết hợp tham quan.Tuy phần tham quan là tự lo kinh phí,nhưng với những người như mình,nếu không dựa vào sự tổ chức của cơ quan thì chắc khó mà tự đi được (ai bảo không chịu phấn đấu,chỉ là nhân viên quèn,ai cũng có thể bắt nạt được,làm hùng hục nhưng chỉ cần một đứa vớ vỉn tâu sếp:tình cảm chị ấy không sâu sắc...cũng khiến sếp nhìn mình nghi ngại,dù sếp là người tốt.chuyện này bàn sau,vì hơi bị buồn cười)
Tóm tắt lịch trình:
13/12/2009 bay từ HP vào tpHCM.
14/12 đi Bình Dương
!5/12đến 18/12 đi Campuchia(thú vị nhất)
19/12 điTiền Giang-Bến Tre (thú vị nhì)
20-21/12 đi Bà Rịa-Vũng Tàu(xúc động khi viếng thăm đền thờ nữ anh hùng Võ Thị Sáu)
tối 21 về đến nhà
Bao điều học hỏi được qua chuyến đi.Vui đến 90%-còn những điều khác lại dễ thông cảm.
Đi chợ chuẩn bị cho đám cưới Kiên đã.
Tóm tắt lịch trình:
13/12/2009 bay từ HP vào tpHCM.
14/12 đi Bình Dương
!5/12đến 18/12 đi Campuchia(thú vị nhất)
19/12 điTiền Giang-Bến Tre (thú vị nhì)
20-21/12 đi Bà Rịa-Vũng Tàu(xúc động khi viếng thăm đền thờ nữ anh hùng Võ Thị Sáu)
tối 21 về đến nhà
Bao điều học hỏi được qua chuyến đi.Vui đến 90%-còn những điều khác lại dễ thông cảm.
Đi chợ chuẩn bị cho đám cưới Kiên đã.
Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009
Cha tôi
Người sinh năm 1910-Canh Tuất.Một người trung hậu,giàu tình thương,yêu lẽ công bằng.Một người luôn để lại dấu ấn sâu sắc cho những ai từng gặp mặt.Một tâm hồn phong phú,am hiểu sâu sắc lịch sử,địa lý,văn chương-dù chỉ bằng con đường tự học là chính.Người đã gieo vào lòng các con mình sự đam mê với sách báo,ham học hỏi,và hơn cả là luôn biết yêu thương mọi người trong tinh thần nhường nhịn,khoan dung.
Suốt thời trai trẻ,người luôn có ý định đi tu theo Phật giáo.Đến năm người 36 tuổi mới lấy vợ .Trước khi có gia đình riêng ,cha tôi thường gánh hàng cho bà nội tôi bán ở các chợ.Nhà nội tôi không có ruộng đất nên gánh hàng xén,vàng mã và môn thuốc ghẻ,cao dán mụn đã nuôi cả một gia đình đông đúc.Cha tôi không biết cày ,bừa tuy rất thích trồng trọt ,đặc biệt là chăn nuôi gia cầm.Bất cứ loại cây, con nào lạ,nếu gặp ,cha tôi cũng tìm nuôi bằng được-như một thú vui.Ngoài ngan ,ngỗng ,gà ri,vịt,lợn nhà tôi còn nuôi gà Ngũ trảo ,gà Mĩ.Tôi đã từng chăn gà Tây-khi tôi chỉ cao hơn ba con gà một tẹo.Nhưng vật nuôi trong nhà được cha tôi yêu quí nhất lại là lũ mèo.Sự chăm chút của người dành cho bọn mèo khiến tụi trẻ con phải ghen tị.Anh em Hiệu ,Hiến lúc ba bốn tuổi thường được gửi lên nhà tôi để bố đi dạy học,mẹ đi làm đồng.Có lần,Hiệu về khoe với bố mẹ :có con cá chép,ông lại nướng cho mèo-(con rô ron bé tí bồi dưỡng cho con mèo mới đẻ).Hình ảnh ông lão râu tóc bạc phơ,ung dung bên ấm trà buổi sớm,ba con mèo:Hoàng hậu ,công chúa ,hoàng tử-lông óng mượt,con đậu đầu gối,con trong lòng,con nằm cạnh,trông thật đẹp.Lại nhớ có lần ,không biết vì sao,"tồng chí"Kha lại đá mèo.Ông cụ lẩm bẩm:anh ấy lại đá mèo của tôi.(may mà cụ không đòi lại con gái!)
Năm 1991,cha tôi qua đời sau một cơn tai biến mạch máu não.Người nằm thiêm thiếp trong 10 ngày-đợi gặp đủ con cháu,nhận biết được tất cả ,rồi lặng lẽ ra đi.Không hiểu sao ,trong vòng 10 ngày ấy,lũ vịt lăn ra chết trước,bọn gà tiếp theo,rồi lần lượt con chó nhỏ bỏ đi,ba con mèo cũng rời nhà.Phải đến mấy năm sau ,nhà tôi mới lại nuôi được mèo.
Suốt thời trai trẻ,người luôn có ý định đi tu theo Phật giáo.Đến năm người 36 tuổi mới lấy vợ .Trước khi có gia đình riêng ,cha tôi thường gánh hàng cho bà nội tôi bán ở các chợ.Nhà nội tôi không có ruộng đất nên gánh hàng xén,vàng mã và môn thuốc ghẻ,cao dán mụn đã nuôi cả một gia đình đông đúc.Cha tôi không biết cày ,bừa tuy rất thích trồng trọt ,đặc biệt là chăn nuôi gia cầm.Bất cứ loại cây, con nào lạ,nếu gặp ,cha tôi cũng tìm nuôi bằng được-như một thú vui.Ngoài ngan ,ngỗng ,gà ri,vịt,lợn nhà tôi còn nuôi gà Ngũ trảo ,gà Mĩ.Tôi đã từng chăn gà Tây-khi tôi chỉ cao hơn ba con gà một tẹo.Nhưng vật nuôi trong nhà được cha tôi yêu quí nhất lại là lũ mèo.Sự chăm chút của người dành cho bọn mèo khiến tụi trẻ con phải ghen tị.Anh em Hiệu ,Hiến lúc ba bốn tuổi thường được gửi lên nhà tôi để bố đi dạy học,mẹ đi làm đồng.Có lần,Hiệu về khoe với bố mẹ :có con cá chép,ông lại nướng cho mèo-(con rô ron bé tí bồi dưỡng cho con mèo mới đẻ).Hình ảnh ông lão râu tóc bạc phơ,ung dung bên ấm trà buổi sớm,ba con mèo:Hoàng hậu ,công chúa ,hoàng tử-lông óng mượt,con đậu đầu gối,con trong lòng,con nằm cạnh,trông thật đẹp.Lại nhớ có lần ,không biết vì sao,"tồng chí"Kha lại đá mèo.Ông cụ lẩm bẩm:anh ấy lại đá mèo của tôi.(may mà cụ không đòi lại con gái!)
Năm 1991,cha tôi qua đời sau một cơn tai biến mạch máu não.Người nằm thiêm thiếp trong 10 ngày-đợi gặp đủ con cháu,nhận biết được tất cả ,rồi lặng lẽ ra đi.Không hiểu sao ,trong vòng 10 ngày ấy,lũ vịt lăn ra chết trước,bọn gà tiếp theo,rồi lần lượt con chó nhỏ bỏ đi,ba con mèo cũng rời nhà.Phải đến mấy năm sau ,nhà tôi mới lại nuôi được mèo.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)