Mình thích nhạc Trịnh , nhưng lại dị ứng với giọng hát của Khánh Ly - có thể tần số âm thanh (hay điều gì tương tự , mình dốt vật lý )không tương thích , nên nghe chị K.L hát hai bài là người mình choáng váng .Tưởng chỉ có mình mình bị như thế , hóa ra bác Kiên , bạn vong niên của ông nội Toe còn dị ứng nặng hơn mình , không nghe hết một câu ,trong khi có người hễ mở nhạc Trịnh là phải K.L hát nghe mới thú .Điều đó giúp mình thêm hiểu rằng : đừng bắt ai cũng phải yêu ghét giống mình.
Nhưng mình thích ca từ của TCS .Và trong những trường hợp cụ thể , mình khe khẽ hát một vài câu ...như đầu giờ chiều nay , mình và chú Quân trên đường từ quê trở ra (hai chị em về quê giỗ Tổ ), con đường dọc kênh Hòa Bình đẹp thế trong nắng thu , trong heo may , mình thấy " lòng chợt bình yên ...",cảm giác đó thật hạnh phúc , bởi suốt cả đêm qua , cả sáng nay , mình luôn giàn nước mắt , khi biết bà ngoại Vừng lại phải tất tả lên HN để chăm sóc cho mẹ con Vừng .Các con không biết thu xếp để mẹ phải phiền lòng , ngại với thông gia .Tối qua , thấy mình sụt sịt , bác Sơn vội vàng lấy thuốc ,may quá , đang ốm dở ...Sáng nay , Lan Anh hỏi -chị đau mắt à ? Ừ -cũng may quá , mỗi khi đau đầu , mắt luôn bị sụp mí.
Nhưng khí trời trong trẻo của mùa thu khiến mình bình tâm lại , và cũng bởi tất cả những khó khăn mà các con đang đối diện chưa bằng một phần nhỏ mà mẹ Phụng , mẹ Dung , mẹ Ngọt của các con đã trải qua .
Cuộc sống luôn là sự đan xen các cung bậc của cảm xúc . Nếu lúc nào cũng bình yên , thì chẳng khác nào cứ phải nghe mãi một giọng hát mình không hợp.
Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011
Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011
Không biết nói thế nào !
Chỉ thấy buồn , giận và thương .Sự hẹp hòi dẫn đến ích kỉ.Sao không mở lòng để sống nhẹ nhàng hơn ?Phân vân và ngạc nhiên quá .Không lẽ ?
Côn Đảo
Chiều nay , ông nội Thư Khiêm Vừng đã đặt chân đến Côn Đảo - mảnh đất có nhiều kỉ niệm thời trai trẻ của ông.Không chỉ mình ông nội háo hức với chuyến trở về nơi 35 năm trước , khi tạm biệt , ông đã trồng một cây phượng , một cây xoài ở cổng cơ quan công an huyện Côn Đảo, mà mình cũng náo nức không kém - vì trong các câu chuyện , bao giờ bọn mình cũng nhắc tới Côn Đảo với bao niềm mong ước gặp lại .Chúc ông nội có chuyến đi nhiều ấn tượng nhé .Tin nhắn lúc 05:11:38pm ngày21-9-2011"cay phwong to nguoi om, nha xay moi c xoai khong con, canh van dep tuyet voi, dan it nen ai o quen thi buon .A thi cam dong lam "
Cháu bà nội -tội bà ngoại
Bà ngoại Vừng đang trên đường từ Ninh Bình lên với con cháu .Từ lúc Vừng ra đời , bà luôn ở bên cạnh ,chỉ về NB một tuần để thu xếp công việc , hôm nay lại vội vàng đi , vì con Huyền không khoẻ . Bà Thoa lên , nhưng lại bận với Khiêm .Nhà có ba đứa trẻ cũng thật vất vả .Con gái sinh nở , được mẹ đẻ chăm sóc là an lòng nhất , vì con có thể gắt gỏng , có thể làm nũng , các mẹ vẫn chiều.Cảm ơn các bà ngoại đã đem đến cho các con sự bình yên trong những ngày đầu làm mẹ .Và các con thêm thấu hiểu sự hi sinh lớn lao của những người MẸ - những người suốt đời lo cho con , cháu.
Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011
Bé Vừng ra đời.
Trưa nay , gần chính Ngọ , bé Vừng chào đời , vì bé không chịu xoay xuống nên mẹ bé phải sinh mổ .Ông nội bé đã lên với nhà bé . Bà nội mệt , lên sau nhé .Yêu các cháu Thư , Khiêm ,Vừng của bà .
Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011
Ba vị Bồ Tát
Chiều cuối hè , cách đây hơn nửa tháng , tan giờ làm , rủ Ông nội Toe về quê, (quê gần , tiện thế ).Ngang đường ,ÔNT có chút việc , bảo BNT "vào bác Thạch chơi ,ngồi đợi"- nhưng mình không chuẩn bị cho việc thăm bác Thạch nên bảo :để em đi bộ , lâu lắm rồi không được thong thả , xong việc , ÔNT cứ thẳng đường nhé .Con đường nằm cạnh dòng kênh ,một bên cánh đồng ngập nước , đang chuẩn bị vào vụ cấy .Chân trời rực rỡ trong hoàng hôn .Gió mang theo hơi nước ,hoa dại miên man bên vệ đường ...Chân bước nhịp nhàng không thấy mỏi .Những chiếc xe máy , xe đạp của những người lao động từ nội thành hối hả về làng quê .
Đi được gần ba cây số , chân trời phía Tây ùn ùn mây đen , gió nổi rào rạt .Một chiếc xe máy giảm ga , dừng lại :cô về đâu , cháu cho cô đi nhờ .Cảm ơn cháu , người nhà cô đang đi đằng sau ,cô muốn đi bộ một chút .Chàng trai gầy gò,chiếc xe cũ kĩ, nụ cười tươi,phóng xe hòa vào dòng xe đang vội vã .
Rồi chiếc xe thứ hai :chị về đâu , tôi chở giúp . Cám ơn anh , người nhà tôi đang đến .Bóng áo xanh còn loang vệt vôi vữa vụt đi trong cơn mưa đang ập đến .
Chiếc xe thứ ba của một chàng trai trẻ có gương mặt sáng nhưng dáng vẻ lam lũ :cô lên xe , cháu cho cô đi nhờ .Cảm ơn cháu , người nhà cô đang tới .Chiếc xe đi được một đoạn , vòng lại :Cô đừng sợ ,cháu không lấy tiền đâu , cháu chở cô về tận nhà , mưa đến nơi rồi cô ạ .Cảm ơn cháu , người nhà cô kia rồi-quay lại , chỉ đại vào chiếc xe phía sau .Chào cô nhé -cảm ơn rất nhiều - mình hét lên trong gió ,và nước mắt rưng rưng . Vài người ngoái lại nhìn
Rồi ÔNT cũng đến , trong cơn mưa ,kể cho ÔNT chuyện dọc đường , ÔNT bảo :em đã gặp ba vị Bồ Tát .
Đi được gần ba cây số , chân trời phía Tây ùn ùn mây đen , gió nổi rào rạt .Một chiếc xe máy giảm ga , dừng lại :cô về đâu , cháu cho cô đi nhờ .Cảm ơn cháu , người nhà cô đang đi đằng sau ,cô muốn đi bộ một chút .Chàng trai gầy gò,chiếc xe cũ kĩ, nụ cười tươi,phóng xe hòa vào dòng xe đang vội vã .
Rồi chiếc xe thứ hai :chị về đâu , tôi chở giúp . Cám ơn anh , người nhà tôi đang đến .Bóng áo xanh còn loang vệt vôi vữa vụt đi trong cơn mưa đang ập đến .
Chiếc xe thứ ba của một chàng trai trẻ có gương mặt sáng nhưng dáng vẻ lam lũ :cô lên xe , cháu cho cô đi nhờ .Cảm ơn cháu , người nhà cô đang tới .Chiếc xe đi được một đoạn , vòng lại :Cô đừng sợ ,cháu không lấy tiền đâu , cháu chở cô về tận nhà , mưa đến nơi rồi cô ạ .Cảm ơn cháu , người nhà cô kia rồi-quay lại , chỉ đại vào chiếc xe phía sau .Chào cô nhé -cảm ơn rất nhiều - mình hét lên trong gió ,và nước mắt rưng rưng . Vài người ngoái lại nhìn
Rồi ÔNT cũng đến , trong cơn mưa ,kể cho ÔNT chuyện dọc đường , ÔNT bảo :em đã gặp ba vị Bồ Tát .
Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011
Ngỡ ngàng
Ba giờ sáng ngày thứ năm 28-7-2011, về đến nhà sau năm ngày ở Hàn Quốc . Ốm từ trước chuyến đi , ốm suốt cả hành trình , ốm sang cả ngày hôm nay .Một chuyến đi nhiều may mắn , vì về đến nhà , xem ti vi , vào mạng , mới thấy nước ngập những con đường mình vừa đi qua , may vì trong đoàn không ai ốm (trừ mình lúc nào cũng sụt sịt một nắm khăn giấy ), không ai đi lạc , mất đồ ...Nhiều ngỡ ngàng , vì hệ thống giao thông của họ , vì ý thức của người dân khi tham gia giao thông , không tranh giành , lấn đường , không còi xe ầm ĩ (lại nhớ bác Vương Trí Nhàn từng luận về tiếng còi xe của người Việt mình như đe dọa , như trấn áp, hung hăng ... mà buồn ). Ngỡ ngàng nhất là cách làm du lịch của họ : khai thác tối đa những yếu tố lôi cuốn khách du lịch .Bãi cột đá đảo Jeju , đầu rồng, miệng núi lửa , thác nước , ...cảnh quan thiên nhiên ấy ở Việt Nam nào có kém gì : ghềnh Đá đĩa ở Phú Yên , đảo Lý Sơn , Hạ Long , ấy là chưa kể Phong Nha - Kẻ Bàng...Làng dân tộc , món ăn Hàn ,...Sao họ làm tốt thế , còn mình làm du lịch theo kiểu cò con , manh mún , không đồng bộ .Ấn tượng về vệ sinh công cộng , sạch sẽ .Về lũ trẻ được vui chơi thỏa thích trong mưa , dù là mưa nhân tạo , về những ngôi trường có sân bãi rộng cho bọn trẻ nô đùa . Về những món ăn thật là khó nuốt , thấu hiểu thêm cuộc sống ngoan cường của những người ở miền đất không được thiên nhiên ưu đãi , nên cái gì cũng muối , như món cà , món nhút ở miền Trung nước Việt .
Và ngỡ ngàng nhất lại là sao người Việt mình đi du lịch lại nặng về mua sắm thế . Mua ào ào , như càn quét các cửa hàng, mua đến mức người Hàn bối rối , thích đến cửa hàng , chợ hơn là đến các di tích , trung tâm văn hóa ...Cũng có những người lặng lẽ đứng nhìn cảnh mua sắm náo nhiệt , thoáng chút ưu tư .
Và ngỡ ngàng nhất lại là sao người Việt mình đi du lịch lại nặng về mua sắm thế . Mua ào ào , như càn quét các cửa hàng, mua đến mức người Hàn bối rối , thích đến cửa hàng , chợ hơn là đến các di tích , trung tâm văn hóa ...Cũng có những người lặng lẽ đứng nhìn cảnh mua sắm náo nhiệt , thoáng chút ưu tư .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)