Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Đầm sen



Khu đầm sau nhà bác Tế ngập nước quanh năm,bùn thục nhuyễn ngang người.Những hộ được chia để cày cấy muốn cho thuê lại trong 10 năm,với giá 1 triệu đồng-một sào(360m2).Bàn với Thành Hảo,mấy dì cháu chung nhau thuê 1 mẫu,thả sen.Chỉ cần dọn cỏ,ương sen,làm một cái chòi nhỏ giữa đầm.Sen lên,lá xanh,hoa đỏ,hoa trắng,cá tự nhiên bơi nhởn nhơ...Đắp cái hỏa lò,bỏ than củi để nướng cá vừa câu,hũ rượu để góc lều,niêu cơm nhỏ vần trên bếp.Một cái giỏ treo bên vách,để ai đến chơi,ăn cơm,nghỉ lại ,tự giác bỏ chút tiền còm vào đó...
Nếu không thế,tiền đâu mua rượu cho các vị?

Phượng.


Sau bài hát rồi anh lặng im-cái lặng im rực màu hoa đỏ-sau bài hát rồi em như thể-em của thời hoa đỏ ngày xưa...
Thơ bác Thanh Tùng vẫn hay như cách đây hơn ba mươi năm từng đọc.Cảm xúc thì lại khác.không bồi hồi đến mức muốn sẻ chia niềm xúc cảm với một ai đó.cũng không lãng đãng mơ màng...Chỉ ngoái nhìn những ngày tháng qua,không buồn,không vui.
Già thật rồi sao?

Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

Lan man vơ vẩn.

Ngày âm u,không nắng không mưa.ai cũng kêu mỏi mệt.Đang hanh,sang nồm,lại hanh...gió đông rồi gió bấc.Qua một tháng vất vả vì công việc,dừng lại,thấy rã rời.cơ quan người về,người đi...Em Chín bảo mình may mắn vì không bị cuốn vào vòng xoáy của việc thay đổi công việc,của sự "lên-xuống".Ừ,đấy là sự lựa chọn cho cuộc sống mong mỏi sự bình an của mình.Làm tốt phần việc của mình ,chẳng báo công,không ganh tị...
Nhưng sao cứ thấy đất trời u ám.
Mọi người nhờ việc gì mình cũng cố làm hết sức trong khả năng.không được như ý,họ buông lời trách móc-chỉ thấy buồn cười-vì sự lầm tưởng mình có khả năng cao hơn thế.
Bao việc định làm mà chưa sắp xếp được thời gian:buồn cười vì sự tất bật của chính mình.
Và buồn cười hơn cả là người cứ buồn buồn khi trời u ám.
Lại nhớ bác Ma Văn Kháng có truyện ngắn:Thanh minh-trời trong sáng.có người phụ nữ sống với những niềm vui của mình-một cuộc sống mạnh mẽ,tràn đầy tình yêu thương.
Ba ngày nữa là Thanh minh.

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

Hoa đào

Lập xuân rồi nhưng trời nắng nóng,khiến quất ,đào héo rũ,úa tàn.Người trồng đào mất vụ Tết,người chơi đào cũng bứt rứt trong người,mua sớm thì mới 27,28 hoa đã nở,mua muộn thì vớ phải đào bị"cầm"-nụ cứ chúm chím,không chịu nở ,rồi quắt lại-mua thêm sự bực mình.
Nhà mình năm nay không mua đào.Mua một chậu đỗ quyên đỏ thắm.Hắn ông nội chiều cháu,cho cháu nhoai người,với tay đập vào hoa,hoa rung rinh,cánh rơi lả tả,ông cười,cháu cười,chỉ mụ bà nội là xót hoa.Và đỗ quyên vẫn không phải là đào.
Hôm nay đã là 13 tháng giêng.Qua mụ Huyền(Vũ),mụ có mấy cành đào dại cắm trong cái lọ nhỏ xíu.Đẹp không?Đẹp.Khoe mụ:góc vườn nhà tớ,cây đào chưa rụng hết lá,nở bông đầu tiên,đẹp sững sờ.Sao không vặt lá trước?Không ạ.Em để tự nhiên ạ.
Bác Thông Cào hoài niệm về vườn đào của Thày.Bác làm sao nhớ hết được về vườn đào nhà mình như em.Có năm cây đào(lọai ăn quả nhé-gọi là đào ta).Thày chăm đào từ lúc mới chỉ là mầm cây nhỏ xíu.Khi cây ra hoa lượt đầu,bói quả,sau khi thu hoạch mới tỉa bớt cành.Cây để mọc tự nhiên,không uốn vặn nên cành đào dáng đẹp,khoẻ khoắn.Lúc những nụ hoa bắt đầu lấp ló,Thày lấy vôi viết chữ to tướng lên tường:không xin cành đào.không cho cành đào.miễn xin đào.các cành cây cũng lủng lẳng,phấp phới các mảnh giấy có nội dung tương tự.Thế là năm cây đào cứ tự do khoe sắc dưới sự bảo vệ tuyệt đối của người tôn thờ vẻ đẹp tự nhiên,người có phẩm chất của một nghệ sĩ hơn là một người nông dân.Đẹp đến mức không nên miêu tả.Chỉ biết màu hoa đào tươi thắm là cả mùa Xuân rồi.
Đào đẹp suốt cả tháng giêng.Tết Đoan ngọ,quả đào đủ độ chín để "giết sâu bọ" .có lần,mình vặt trộm mấy quả mang cho mụ Tươi,cuộn trong tờ báo.chạy chéo qua sân,đào rơi,Thày gọi lại:đào rơi rồi con ơi.Bẽn lẽn,mình quay lại nhặt đào,mừng vì không bị mắng.
Khi chớm biết yêu,cứ hậm hực mãi vì mấy dòng chữ cấm xin đào của Thày,vì sĩ diện với bọn con trai.
Bao giờ không phải vất vả ngược xuôi vì những ràng buộc áo cơm,vì những lo lắng trong những mối quan hệ công việc,tình cảm...mình sẽ lại trồng năm cây đào,và treo biển"cấm xin đào".

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

Về quê ăn Tết

Được nghỉ Tết 11 ngày nên ai cũng thấy thoải mái.Quê gần nên đi lại cũng đỡ vất vả.Bác Quân lên đường về Nghệ An ăn Tết theo lệ thường,bác Thuỷ bảo có hơi tủi thân một chút nhưng vì đó là việc thường niên rồi nên không băn khoăn lắm.Mình bảo:chị độc chiếm 350 ngày rồi nhé.Bác Quân sống giản dị,yêu chữ nghĩa,có cốt cách người miền Trung:khảng khái,sống nghĩa tình.Quí nhất việc hàng năm về quê ăn Tết.Có năm,vừa làm nhà xong,tiền nong thiếu hụt,bác ở lại đón Xuân ở HP,thấy bác ưu tư ,phảng phất nét không vui.Đã thành quen,cứ đến ngày nghỉ Tết ,gặp bác Thuỷ là mình hỏi thăm:bác Quân về quê chưa?Bác Thuỷ bảo:chỉ có cô là tán thành việc ấy.Mình cười .
Hiểu vì sao hai bác sống hạnh phúc,bốn đứa trẻ nhà bác học giỏi,được trọng dụng trong công việc.

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

Tết !

Bánh chưng:nhà KhaNgọt 8cái,QuânThuỷ 6,SơnDịu 3,các nhà còn lại 18=35.Thuỷ phụ trách đỗ thịt và chất lượng.Thoa Quỳnh gạo lá lạt.
Giò chả mỗi loại 10.Ngọt nhé.Giết 1 con lợn.
Vui.

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Sợ nhàn.

Tồng chí ThôngCào quyết dứt công việc,gia đình,vợ con...dành hẳn một tuần lễ về với bu.Bu tồng chí năm nay mới 93 tuổi,sức khoẻ thì bình thường như các bà mẹ được trời ban chữ THỌ,trí tuệ vẫn minh mẫn,có thể trả lời tất cả các câu hỏi của tồng chí Kha về chuyện làng quê từ ngày xưa xửa.Như tất cả những người phụ nữ nông thôn biết mình thừa khôn ngoan,chịu thiệt thòi vì không được học hành ,bu tồng chí bao giờ kết thúc câu chuyện cũng bằng câu:tôi dốt lắm.
Thử tìm lí do cho quyết định sáng suốt của tồng chí Thôngcào.
1.Tồng chí đã trả xong nợ ngôi nhà (trả góp bằng vàng)ở quận Bình chánh.(vứn đề kinh tế!)
2.Gái CÔCA đã vào Đại học.(vứn đề văn hoá-bằng cấp trong nhà đã tạm ổn)
3.Giật mình khi thấy bu đã già,mà mình lại cứ mải mê ở phương trời xa lạ.(Hay là đọc câu thơ của Đồng Đức Bốn:Trở về với mẹ ta thôi...)(vứn đề tình cảm-vốn rất phong phú ở TC)
4.Và một số lí do khác nữa(ví dụ:tái tạo trượng phu ...tớ có quê...tớ có mẹ già...)(vứn đề gia đình và xã hội)
Cho dù chỉ vì một hay vì tất cả các lí do nói trên ,việc TC thong thả tận hưởng cái rét,mưa dầm gió bấc,ăn su hào luộc thoả thích...ở bên cạnh bu...đã là niềm vui của cả nhà .
Nhưng sao TC có vẻ bứt rứt không yên?Bằng chứng:loay hoay quét nhà,tranh rửa bát với các cháu Hằng Hà,đi nhấp nhổm,ngồi không nóng chỗ,ngủ muộn,dậy sớm,không dám ra ngoài vùng phủ sóng(có qui định sẵn)
Lại phải tìm lí do.Nhưng có vẻ khó.Lí do duy nhất mình tìm được,đó là TC "sợ nhàn"